[Ôn Thi Đại Học Môn Văn Phần 3] Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao với viên quản ngục

0
7

Đề bài:  Phân tích thái độ của nhân vật Huấn Cao ở đầu truyện và cuối truyện đối với viên quản ngục trong truyện ngắn “ Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân

Gợi ý làm bài

Yêu cầu

-Nội dung: Chú ý thái độ của nhân vật Huấn Cao, nhân xét và giải thích tại sao có sự thay đổi thái độ.
– Kiểu bài: Phân tích nhân vật trong tác phẩm tự sự, tập trung vào sự chuyển biến tâm lí của nhân vật.

Dàn bài

Mở bài

-Nguyễn Tuân là nhà văn nổi tiếng của nền văn xuôi ViệtNamhiện đại. “Vang bóng một thời” là tập truyện ngắn đặc sắc của ông viết trước Cách mạng tháng Tám. Trong tập truyện đó người đọc bắt gặp hình ảnh về một nhà nho tài hoa, khí tiết. Nhà nho đó là Huấn Cao nhân vật chính trong “ Chữ người tử tù”. Sự chuyển biến về tâm lí của nhân vật là một trong những nết hấp dẫn và lí thú của thiên truyện.

Thân bài

a) Thái độ khinh bạc lúc đầu của Huấn Cao trước thiện ý của viên quản ngục

– Thiện ý của viên quản ngục:
+ Cho người “dâng rượu với đồ nhắm”, đây là những thứ không dành cho tử tù.
+ Trực tiếp bày tỏ thiện ý với Huấn Cao.
+ Quản ngục…khép nép hỏi ông Huấn Cao
– Đối với những người như ngài, phép nước ngặt lắm. Nhưng biết ngài là một người có nghĩa khí tôi muốn châm trước ít nhiều. Miễn là ngài giữ kín cho.
-> Quản ngục rất kính trọng người tù: “khé nép”, gọi người tù là”ngài” tức là người “có nghĩa khí” và nh7 muốn tâm sự. “Miễn là ngài giữ kín cho”. Khi ông Huấn từ chối, quản ngục”lễ phép” lui ra.
– Thái độ của Huấn Cao:
+ Lời chối từ ngắn gọn, dứt khoát và đầy miệt thị:
+ “Người hỏi ta muốn gì?…nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”
-> Ông Huấn Cao từ chối là hợp lí bởi ở nơi tu2ngu5c, người ta sống tàn nhẫn và lừa lọc, Huấn Cao không thể biết ngay được ý đồ của viên quản ngục, người đại diện cho quyền lực, mặt khác thái độ của quản ngục vẫn đáng ngờ. ( tâm sự, dặn dò giữ bí mật…)
-> Ông Huấn Cao từ chối còn bởi khí tiết và nhân cách của ông: không quỵ lụy, nhờ vả. Vì vậy thái độ của ông tỏ ra rất khinh bạc.
Trong tình cảnh này, ông Huấn Cao không thể lường trước được rằng viên quản ngục là một người có chữ nghĩa, trọng khí phách và rất say mê thư pháp (mà những điểm này không phù hợp chút nào với nghề nghiệp và khung cảnh sống của một quản ngục)
Viên quản ngục có lẽ cũng hiểu tâm trạng và thái độ của ông HUấn Cao nên không tỏ ra bất bình, tự ái và đã trả lời rấ điềm tĩnh “xin lĩnh ý”.

b) Ông Huấn Cao tặng chữ và khuyên bảo viên quản ngục

+ Sự thay đổi thái độ bắt đầu từ chỗ ông Huấn Cao hiểu con người thật và tấm lòng của quản ngục.
+ “Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích coa quý như vậy. Thiếu chút nữa ta đã phụ mậ một tấm lòng trong thiên hạ”.
+ Ông Huấn Cao đã viết tặng viên quản ngục những dòng chữ rất đẹp.
– Đây là một sự kiện đặc biết bởi ông Huấn Cao chọn người mới cho chữ. Ông nói “đời ta cũng mới viết hai bô tứ bình và một bức trung đường cho ba người bạn thân của ta thôi”. Vậy quản ngục có vinh dự là một trong số ít người được đối xử như bạn thân của ông Huấn.
– Cảnh cho chữ thật cảm động: “ Một người tù, cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang đậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván:.
– Ông Huấn Cao có thái độ và lời nói rất thân ái, tôn trọng: “đỡ viên quản ngục đứng thẳng người dậy”, lúc nào cũng gọi là “thầy quản”. Ông còn có những câu nói thân mật như với một người quen biết lâu ngày “thoi mực thầy mua ở đâu tốt và thơm quá. Thầy có thấy mùi thơm ở chậu mực bốc lên không?”
– Và nhất là ông Huấn Cao đã nói với viên quản ngục những lời tâm huyết có liên quan đến phẩm giá một đời người “thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó giữ thiên lương cho lành vững”. Viên quản ngục nghẹn ngào, xúc động vái người tù một cái và nói “kẻ mê muội n ày xin bái lĩnh”. Đây không chỉ là hành động tạ ơn người cho mình chữ mà còn thể hiện thái độ bái phục một nha6nca1ch đẹp, một khí phách dũng liệt à một thiên lương trong sáng và cao cả.
-> Như vậy, thái độ của Huấn Cao đối vời viên quản ngục hoàn toàn khác trước vì ông đã hiểu rõ thầy quản , ông ân hận chút nữa đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ. Thái độ của ông chính là để đáp lại tấm lòng “ biệt nhỡn liên tài” của viên quản ngục.

c) Đánh giá nhân vật

– Huấn Cao là một con người tài hoa khác thường và ông cũng là một người có khí phách khác thường. Tuy nhiên, Huấn Cao không phải là con người có trái tim bằng thép. Đúng là tiền bạc và quyền thế không lung lạc được ông, nhưng khi hiểu được một tâm hồn trong sáng bị lạc vào giữa đám người “cặn bã”, ông đã trân trọng và sẵn sàng cho chữ, những dòng chữ cuối cùng của một đấng tài hoa và một bậc anh hùng nghĩa sĩ.

Kết bài

– Với thủ pháp đối lập, qua hai đạon đối thoại Nguyễn Tuân đã vẽ nên một hình ảnh Huấn Cao:
+ Vừa cao ngạo, bất khuất, chọc trời khuấy nước.
+Vừa chân tình tài hoa, biết chân trọng những tấm lòng tốt trong thiên hạ, biết đề cao thiên lương đẹp đẽ của con người, biết yêu quý nghệ thuật.

 

Xem thêm các bài viết về Chữ người tử tù – Nguyễn Tuân TẠI ĐÂY

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here